HUYỀN THOẠI DÃ TRÀNG
VÀ THÔNG ÐIỆP THỦY CHUNG
Hầu hết
thần thoại, truyền kỳ và cổ tích của các dân tộc đều nói về một thời bình minh
của vũ trụ trong đó, muôn loài đều có thể đối thoại và cảm thông nhau vì mọi vật
đều có khả năng nghe được tiếng nói của nhau.
Nhờ sự
hiểu biết và cảm thông, nên vũ trụ yên lành, vạn vật sống chan hòa bên nhau:
không có tranh chấp, không xảy ra đố kỵ dẫn đến tranh chấp…Thời đại hoàng kim
này đã dần dần mất đi và... chuyển sang thời đại hắc ám với tất cả những tham hận,
si mê, sân mạn và bạo ngược giữa các loài, nhất là loài người...
Thời kỳ
này, trong huyền thoại Việt Nam xuất hiện câu chuyện “Dã Tràng.”
Ca dao
Việt Nam có câu:
“Dã Tràng xe cát biển Ðông
Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán
gì!”
CHUYỆN
DÃ TRÀNG
Dã
Tràng là tên của một người thợ săn. Hằng ngày, Dã Tràng vào rừng săn thú để
nuôi sống gia đình.
Một
hôm, trên đường đi săn, anh chứng kiến cảnh: một con rắn mái thay da. Trong lúc
da mới còn non yếu, con rắn trống lượn quanh để cảnh giác và bảo vệ. Vài hôm
sau, cũng nơi đây, Dã Tràng thấy chàng rắn cũng thay vỏ, nhưng chỉ có một mình,
không ai chăm sóc hay canh gác... Ði một đoạn, anh ta thấy nàng rắn đang vui vầy
ân ái với một chàng rắn khác. Tức giận kẻ bội bạc, Dã Tràng lấy cung tên bắn chết
con rắn mái bất nghĩa ấy.
Rắn trống,
sau khi bình phục, đã đi tìm vợ. Qua mũi tên trên thân xác rắn vợ, chàng rắn biết
được anh thợ săn Dã Tràng đã giết vợ mình. Rắn “bèn” tìm đến nhà của anh thợ
săn để trả thù.
Trong
khi rắn trống đang rình rập trên mái nhà thì Dã Tràng đang kể lại chuyện phản bội
và ngoại tình của rắn mái cùng phản ứng của anh trước sự việc, cho vợ nghe. Dã
Tràng lấy chuyện này để nói về sự thiếu thủy chung của rắn mái.
Tình cờ,
nghe được hết đầu đuôi câu chuyện, chàng rắn biết được lý do cái chết của vợ. Rắn
trống hiểu rằng Dã Tràng đã bắn chết rắn mái vì ý thức thủy chung, vì căm phẫn
hành vi phản bội tình cảm; Dã Tràng rất xứng đáng được đền ơn! Rắn trống liền
nhả viên ngọc sẵn có trong miệng tặng Dã Tràng.
Viên ngọc
này rất kỳ diệu, nếu ngậm vào miệng, con người có thể nghe và hiểu tiếng nói của
muôn loài, cảm thông được với vạn vật...
Từ ngày
được viên ngọc kỳ diệu ấy, Dã Tràng vô cùng sung sướng vì anh hiểu được tiếng
nói của các loài vật chung quanh. Công việc săn bắn nuôi sống của anh trở nên dễ
dàng. Hôm đó, anh vừa ra khỏi nhà thì nghe đàn quạ đang kháo nhau về một con
nai bị thương đang dẫy dụa chờ chết ở phía tây khu rừng... Dã Tràng chạy đến
ngay chỗ đó. Ðúng thật: có một con nai bị thương. Chàng vừa lấy dao định xả thịt
nai, thì đàn quạt đã la toáng lên “Của ta, của ta!”
Dã Tràng
nhìn lên rồi chỉ vào con nai. Con quạ đầu đàn nói: “Anh lấy thịt, quạ lấy bộ
lòng!” Rồi đàn quạ bay đi. Dã Tràng làm theo lời quạ, lấy bộ lòng nai để lên một
nạng cây. Ðàn quạ trở về ăn một cách thoải mái...
Từ đó,
như đã hợp đồng... quạ bay cao phát giác các con thú, rồi chỉ chỗ cho Dã Tràng
đến săn bắt, bộ lòng lúc nào cũng ở trên cây, đàn quạ cứ việc ngao du, bữa ăn
đã sẵn sàng khi trở về...
Cho đến
một hôm, đàn quạ sau chuyến ngao du trở về chỗ thường lệ để ăn, thì lạ thay chẳng
thấy bộ lòng thú nào cả... Sau một hồi tìm kiếm, đàn quạ nghi là Dã Tràng đã bội
ước, không dành bộ lòng cho quạ như trước, liền kéo nhau đến nhà kêu, la, mắng
nhiếc Dã Tràng...
Nỗi oan
không thể phân trần, bầy quạ cứ kêu ầm lên. Bộ lòng dành cho quạ đã bị một kẻ
thứ ba ăn hết! Dã Tràng tức giận vì bị nghi oan, lấy một mũi tên bắn lên đàn quạ,
con quạ đầu đàn cắp lấy mũi tên và bay đi cùng với lời hăm dọa “sẽ trả thù Dã
Tràng.”
Dã
Tràng rất đau đớn về sự hiểu lầm này nhưng chẳng biết làm sao?
Ba ngày
sau, quan quân bỗng ập đến nhà, vây bắt Dã Tràng về tội đã dùng tên bắt chết
người rồi thả trôi sông!
Thì ra
quạ đã lấy mũi tên của Dã Tràng cắm vào một xác chết trôi sông để vu oan!
Dã
Tràng bị bắt giam ở Huyện chờ ngày dẫn lên kinh xét xử.
Trong
thời gian ở huyện, Dã Tràng đã nói với viên cai ngục rằng: “Mười ngày nữa sẽ có
lụt lớn,” hỏi làm sao mà biết được, Dã Tràng nói là “Tôi nghe bọn kiến nói với
nhau,” Viên cai ngục cho là điên khùng, nhưng sau đó có lụt lớn thiệt.
Thời
gian sau, Dã Tràng bị chuyển lên giam tại ngục ở Kinh đô. Tại đây, anh ta đã nói
cho cai ngục biết là: “Kho tiền và báu vật của vua đã bị mối ăn sắp sập!” Viên
cai ngục nửa tin nửa ngờ, nghĩ rằng tên tội phạm này điên khùng, nhưng ta cứ
tâu lên vua, nếu đúng thì mình có công lớn, còn sai thì chỉ tên tội phạm, có mất
gì đâu?
Thế là
ông ta tâu lên vua. Vua sai quan giám định kiểm tra kho tiền; Sự việc y như lời
tâu: kho bị mối gậm sắp sụp đổ. Viên cai ngục chưa kịp mừng công lao thì bị
nghi là đã lẻn vào kho nên mới biết có mối mọt ăn!
Do đó,
kẹt quá, viên cai ngục liền tâu vua sự thực: sự phát giác ấy là công của tên tội
phạm.
Vua cho
đòi Dã Tràng lên. Dã Tràng tâu thuật đầu đuôi sự việc và nỗi oan của mình. Ðưa
viên ngọc cho vua để làm bằng chứng. Vua ngậm thử và nghe được chim chóc trong
Ngự Uyển chuyện trò và tán tỉnh rất lý thú. Vua vui vẻ phong cho Dã Tràng làm
thị vệ ở bên cạnh vua...Những lúc rãnh rỗi Vua cùng Dã Tràng đi dạo trong hoàng
thành để nghe muôn loài trò chuyện…
Được một
thời gian…chán nghe chuyện của các loài vật trên bộ, vua muốn nghe chuyện của
các loài thủy tộc trên biển Ðông... Và vua đã ra lệnh đưa vua du hành trên biển...
Hôm ấy...
trên đại dương xanh thẳm, vua thích thú nghe các loài tôm cá trò chuyện, bỗng
vua bật cười khoái sảng và viên ngọc cảm thông của Dã Tràng đã văng ra rơi xuống
nước sâu!
Vua vô
cùng tiếc nuối, nhưng người đau xót nhất là Dã Tràng! Biển sâu đã cướp mất ngọc
cảm thông, từ đây sẽ không còn khả năng hiểu được vạn vật nữa... Ước vọng cảm
thông giữa muôn loài đã tiêu tan. Dã Tràng buồn rầu, tuyệt vọng... Nhà vua
thương tình, ra lệnh chở những xe cát lấp biển để... Dã Tràng tìm lại Ngọc
quí...
Ngày
tháng trôi qua… sự kiên nhẫn xe cát lấp biển để tìm lại ngọc thông cảm của Dã
Tràng không đem lại một kết quả cụ thể nào. Biển vẫn vô tình gầm thét...sóng vẫn
vô tình cuốn cát đi… và Dã Tràng đã kiệt sức. Anh đã chết...

Sau khi
Dã Tràng chết, trên bãi biển bỗng xuất hiện một loài vật nhỏ có hình dạng giống
như con cua…nó cứ dùng càng chân vo cát biển thành những hạt tròn tròn như ngọc…
Dân gian gọi con vật đó là Dã Tràng vì cho rằng Dã Tràng vì nuối tiếc viên ngọc
mà hóa thân thành con vật nhỏ ngày đêm vo tròn cát biển để nhớ về viên ngọc cảm
thông…[Con Dã Tràng, dân gian gọi là con Còng hoặc còng còng thuộc chi Ocypode
(tức cua ma), bề ngang chỉ có 2 phân rưỡi (2,5 cm).]
Thông điệp của Huyền Thoại Dã
Tràng là “Ý Thức Thủy Chung” tức là “Có trước có sau” không bỏ nhau giữa chừng”.
Vì ý thức thủy chung, nên Dã Tràng đời đời xe cát biển Ðông!
Nhìn ngắm
công lao của những con dã tràng vo tròn cát biển…rồi bị những lớp sóng phủ bờ
cuốn đi, các ngư phủ có đầu óc thực dụng đã xót xa cho việc làm vô ích này của
Dã Tràng và đã thương cảm rằng:
“Dã Tràng xe cát biển Ðông
Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì…”
Ý NGHĨA CỦA HUYỀN THOẠI DÃ TRÀNG
Huyền
thoại Dã Tràng…câu chuyện chỉ có thế, nhưng sự hóa thân của Dã Tràng trên bờ biển
Ðông đã nhắn nhủ điều gì với dân tộc Việt Nam?
Có thoại
cho rằng anh thợ săn tên là “Dạ Tràng” nghĩa là “đêm dài” vì anh ta là người tối
tăm, ngu dại. Vì ngu dại nên mới nghĩ đến chuyện xe cát lấp biển!
Thật ra,
về mặt tư tưởng, huyền thoại Dã Tràng muốn nói lên ước mơ của con người đích thực:
đó là ước mơ thông cảm giữa muôn loài và sự thủy chung…cùng lòng nhẫn nại, kiên
trì…
Ước mơ
này đã đưa đến sự nhẫn nại tìm kiếm... Hết kiếp này sang kiếp khác... Không
nguôi lòng thủy chung, chí trung nghĩa.
Hình tượng
“Dã Tràng xe cát biển Ðông” phải chăng đã gợi lên hình ảnh cần cù nhẫn nại của
một dân tộc nhỏ bé nhưng không sờn lòng, thối chí trước những trở lực lớn lao của
thiên nhiên biển cả! Có một dân tộc nhỏ bé trên bờ Thái Bình Dương bao la... một
dân tộc mà dù phải trải qua bao nhiêu thiên tai, địch họa vẫn bám giữ đất đai,
vẫn tiếp tục dựng lại ước mơ trên vùng đất khổ!
Tìm lại
“ngọc cảm thông,” là hành động thủy chung trước sau không thay lòng đổi dạ. Cảm
thông là một ước mơ tha thiết của muôn lòng, vì nhân loại đã từng khốn cùng vì
hiểu lầm và đố kỵ!
Biển cả
hung tợn, ồn ào, phũ phàng đã xuất hiện như một ngăn cách, sóng biển đã dập vùi
cả những viên cát tròn của hoài niệm cảm thông!
Hành động
giết chết rắn mái là phản ứng của lòng chung thủy bị va chạm.
Tóm lại,
từ huyền thoại Dã Tràng ta nhận được những thông điệp sau đây:
1- Ý thức
thủy chung trong tình yêu thương vợ chồng không khoan nhượng sự phản bội.
2- Việc
làm của Dã Tràng do sự hướng dẫn của lương tâm.
3- Phần
thưởng của hành động bảo vệ sự chung thủy là viên ngọc cảm thông.
4- Thú
vui vị kỷ của vua quan đã làm mất ngọc cảm thông.
5- Ðức
tính kiên trì, nhẫn nại của “Dã Tràng xe cát biển Ðông” đã nói lên lòng trung
thành với lý tưởng, dù gian khổ vẫn đeo đuổi.
Tục ngữ
Pháp có câu “Thành công không đáng kể, chỉ
có cố gắng mới là quan trọng,”(Ce n’est pas le success qui importe, mais l’effort.”).
Trung Hoa cũng nhắc rằng: “Thành bại, anh hùng mạc luận” do đó chỉ có ước mơ và
lý tưởng mà Dã Tràng đã hóa thân để theo đuổi, thì đó là một giá trị cao quý!
NGUYỄN
CHÂU
(Trích:
Việt Nam – Quê Hương Huyền Thoại)


Nhận xét
Đăng nhận xét