MEMORIAL DAY
NGÀY TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ TRẬN VONG
NGUYỄN-CHÂU
Tự cổ chí kim, từ đông sang tây, dường như
chưa có một đân tộc nào lại sẵn sàng và tự nguyện để cho một dân tộc khác cai
trị mình, rồi đè đầu cỡi cổ, bóc lột, áp bức người nước mình.
Việc chấp nhận sự cai trị của
người nước khác luôn luôn là bất đắc dĩ. Nguyên nhân thường là vì sức yếu, thế
cô, bị thua trận nên phải khuất phục, nghĩa là chịu nghe lời.
Sự thật, việc chịu ách cai trị
của ngoại bang là một “khuất nhục” chứ không phải là “khuất phục”.
[Khuất là chịu, là quỵ xuống,
là đầu hàng; Phục là vui lòng mà nghe theo; Nhục: tủi hổ, bị nhơ nhuốc; bất đắc
dĩ mà nghe theo.].
Do đó, dân của nước bị trị lúc
nào cũng cố tìm cơ hội để vùng lên tranh đấu để giành lại quyền tự chủ, nền độc
lập. Ðây chỉ là tâm lý thông thường mà thôi: một dân tộc dù nhỏ bé đến đâu,
cũng mang lòng tự cường, muốn tự cai trị dân tộc mình, điều khiển vận mệnh đất
nước quê hương mình, chứ không ai muốn làm thân phận của kẻ bị trị, bị ngoại
bang sai khiến, điều khiển.
Thế nhưng, Tự Do và Tự Chủ trên
thế giới này không phải là một món quà có sẵn và miễn phí, ai cũng có thể nhận
lãnh. Có rất nhiều dân tộc luôn luôn muốn đè đầu cỡi cổ dân tộc khác, luôn luôn
muốn chiếm đất nước của dân tộc khác làm của mình, để thỏa mãn tham vọng bá quyền,
bá chủ. Do đó, tự do và tự chủ đòi hỏi sự chiến đấu để giữ gìn hay giành lại.
Chính vì lẽ đó mà khi quê hương
đất nước bị xâm phạm, quyền dân tộc tự quyết bị đe dọa, thì mọi người đều vì ý
thức dân tộc, vì niềm đau xót quê hương, vì nỗi tủi nhục giống nòi… mà đứng lên
chống cự lại.
Lịch sử thế giới đã cho thấy là
xã hội loài người trên địa cầu, không lúc nào được yên bình. Chiến tranh luôn
luôn xảy ra giữa các dân tộc, giữa các lân bang...hoặc ngay trong một quốc gia…
Muốn tồn tại thì phải tranh đấu. Mọi cuộc chiến tranh đều gây đau thương, chết
chóc và tàn hại.
May mắn, là mỗi một quốc gia, mỗi
dân tộc, đều có những đứa con dũng cảm kiên cường, mỗi giống nòi đều có máu
kiêu hùng, bất khuất thúc giục người dân xông pha chấp nhận hi sinh để bảo vệ đất
nước, bảo vệ những giá trị và lý tưởng thiêng liêng, chống lại bạo tàn và áp bức.
Những con dân dũng cảm kiên cường bất khuất ấy đã hợp thành những đoàn quân chiến
đấu cho quê hương và nòi giống. Chiến đấu hết lòng, hiến thân cho Tổ quốc, xem
nhẹ cái chết.
Sự tồn tại của một quốc gia thường
do công ơn bao nhiêu thế hệ đã hy sinh, đã xả thân trên chiến trường... Quốc Tổ
có công dựng nước, con dân có công giữ nước. Do đó, hầu hết các quốc gia dù nhỏ
hay lớn, giàu hay nghèo, đại cường hay nhược tiểu... tất cả đều luôn ghi nhớ
công ơn của những người đã đóng góp máu xương cho sự sống còn của đất nước, đặc
biệt là những chiến sĩ nơi biên thùy, trận mạc, chốn sa trường đầu tên mũi đạn...
vì tổ quốc nhân dân không nề sống chết.
NGÀY TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ TRẬN VONG
Trong ý hướng ghi nhớ và biết
ơn của các chiến sĩ đã hy sinh vì quốc gia dân tộc và vì lý tưởng tự do của
nhân loại, nhiều quốc gia đã dành một ngày để TƯỞNG NIỆM rất long trọng.
Tại Hoa Kỳ, ngày tưởng niệm chiến
sĩ trận vong đã trở thành quốc lễ, gọi là MEMORIAL DAY.
MEMORIAL DAY cũng còn gọi là
DECORATION DAY, tức là ngày truy tặng Huy chương cho những chiến sĩ đã hy sinh.
Tên “Decoration Day” do Tướng John A. Logan chọn ngày 30 tháng Năm, 1868, làm một
ngày đặc biệt để vinh danh những nghĩa trang của những chiến sĩ trong Liên Hiệp
(Union). Logan đã phục vụ trong quân đội với tư cách Tư Lệnh tối cao của Ðại
Quân nước Cộng Hòa (the Grand Army of the Republic), một tổ chức của Cựu Chiến
Binh của Liên Hiệp trong cuộc Nội Chiến (Civil War).
Về lai lịch của ngày MEMORIAL DAY thì có một số
cộng đồng nhận rằng đã sáng lập ra ngày lễ đó. Nhưng vào năm 1966, chính phủ
Hoa Kỳ đã tuyên bố rằng Waterloo, New York là những nơi đã đặt ra ngày lễ này.
Người dân ở Waterloo lần đầu
tiên cử hành Memorial Day vào ngày mồng 5 tháng Năm, năm 1866, để vinh danh những
chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc Nội Chiến Nam Bắc tại Mỹ.
Vào ngày này, các công việc
buôn bán, các cơ sở kinh doanh đều đóng cửa và người ta đến trang hoàng các
nghĩa trang, mồ mả của các tử sĩ và kéo cờ lên nửa cột để tưởng niệm.
Ngày Memorial Day là một ngày lễ
pháp định (legal holiday) trên tất cả các tiểu bang, trừ một số tiểu bang ở miền
Nam.
Ngày nay, Memorial Day là ngày
biểu lộ lòng tôn kính và biết ơn của của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đối với các chiến
sĩ đã hi sinh trong tất cả mọi cuộc chiến vì nước.
NGHI THỨC
CỬ HÀNH LỄ TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ TRẬN VONG
Trong ngày Memorial Day, người
ta cắm hoa và cờ trên khắp các nghĩa trang, trên từng ngôi mộ của tử sĩ. Nhiều
tổ chức và đoàn thể, gồm cả các đoàn nam, nữ Hướng đạo sinh, các đoàn thể thân
hữu đi diễn hành theo kiểu quân đội và tham gia nhiều chương trình tưởng niệm đặc
biệt khác.
Các chương trình này thường gồm
có phần tuyên đọc diễn văn của cố Tổng Thống Abraham Lincoln bài “Gettysburg
Address”.
Lễ tưởng niệm được cử hành khắp
những nơi có quân nhân Hoa Kỳ hy sinh, như tại các nghĩa trang ở hải ngoại,
trên sông nước cho những người đã chết trên biển cả, lễ tại Ðài Chiến Sĩ Vô
Danh ở Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, tiểu bang Virginia.
Bắt đầu từ năm 1971, ngày làm lễ
Memorial Day được ấn định vào ngày thứ HAI của tuần lễ cuối tháng Năm.
Trong những năm vừa qua và hiện
nay, ngoài nghi lễ của chính phủ và các tổ chức, các thân nhân và gia đình tử
sĩ cũng tự mình trang hoàng mồ mả của những người thân yêu rất đẹp đẽ.
*
* * *
Qua truyền thống Tưởng Niệm Chiến
Sĩ Trận Vong, chúng ta thấy rằng sự hình thành và phát triển của một quốc gia
luôn luôn gồm quá khứ, hiện tại và tương lai. Người đã chết, người đang sống và
thế hệ sẽ sinh ra đều có tương quan mật thiết với nhau.
Quá khứ dù đau thương, tủi nhục...
vẫn là cội nguồn từ đó một cá nhân hay dân tộc vươn lên. Nếu có người muốn quên
quá khứ vì không muốn hồi tưởng những kỷ niệm chung, riêng, quá bi đát, u buồn...
cho bản thân và tập thể... thì thật là đáng tiếc cho tâm hồn.
Một nhà văn Pháp đã ghi nhận rằng
“Rien ne nous rend si grand qu' un grand
malheur!” (không có gì có thể làm cho chúng ta trở nên cao cả bằng một nỗi
bất hạnh lớn lao).
Văn chương Việt Nam có câu:
“Những
kẻ nên khôn đều có dại
Người đời
có dại mới nên khôn!”
Thi
sĩ Dryden cũng đã nhận ra sự cần thiết của khổ đau trên đường về hạnh phúc của
nhân loại, khi ông viết:
“ For
all the happiness mankind can gain
Is not
in pleasure, but in rest from pain.”
(DRYDEN, The Indian Emperor,
IV)
Vậy thì, tâm tư con người chỉ
khác nhau ở chỗ biết vươn lên từ hèn kém khổ đau, biết trân trọng quá khứ để
rút kinh nghiệm cần thiết cho tương lai.
Trong cuộc chiến Việt Nam vừa
qua, một số người Mỹ gồm cả giới chức cao cấp như Tướng McNamara, cựu Bộ Trưởng
Quốc Phòng Mỹ trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam, vì tâm hồn già nua, lụn bại,
nên đã có những nhận xét tiêu cực, và hồ đồ về cuộc chiến mà chính ông ta trực
tiếp chỉ đạo “Cuộc chiến McNamara” mà ông đã từng tự hào.
Trước đây, ông viết sách phản tỉnh,
tuyên bố rằng Mỹ vào chiến đấu giúp miền Nam Việt Nam chống lại sự bành trướng
của cộng sản là một cuộc chiến “terribly wrong” (sai lầm một cách kinh khủng),
giờ đây McNamara lại viết cuốn khác, nội dung cho rằng cuộc chiến Việt Nam thất
bại là vì trong chính phủ Mỹ không có ai dành 100 phần trăm thời gian để nghiên
cứu chiến lược! Ðây là những suy luận lẩm cẩm của một vị tướng già nua nhưng vẫn
còn muốn cựa quậy để nổi lên... McNamara phải nói ra một cái gì không hợp tình
hợp lý mới gây được sự chú ý của dư luận, thế thôi, chẳng có gì quan trọng. Ðiều
đáng nói trong cộng đồng Việt Nam tị nạn là đã có những người vượt biển, ra đi
vì phải trốn thoát chế độ cộng sản, có người đã phải trả giá rất đắt trên biển
cả... (thân nhân chết oan khiên, bỏ mình trên biển Ðông, vợ lọt vào tay hải tặc
bạo tàn... v.v...), nhưng sau một thời gian ở hải ngoại, cuộc sống êm ấm, vững
vàng, vội lên tiếng kêu gọi “quên đi cuộc chiến vừa qua, xem như tiền kiếp...”,
có người thì hô hào “hãy quên đi quá khứ hận thù cộng sản”, có nghĩa là ngưng mọi
cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa cộng sản trên quê hương Việt Nam, để yên thân mà
sống, vì theo họ không thể nào làm gì được trước sự đã rồi...
Nếu xét về mặt tâm lý, thì một
số người muốn trốn lánh quá khứ vì bản tính cầu an, bằng lòng với bất cứ nơi
nào có cơm no, áo ấm, có bạc tiền, thì số người này không có gì đáng nói. Nhưng
có một số ít người vì ý thức hệ chính trị mà hô hào quên đi quá khứ, ngưng chống
đối cộng sản, để cộng sản có thể tiếp tục lừa bịp thế giới, lừa mị người dân,
ngõ hầu tiếp tục cai trị dân với chính sách độc tài đảng trị đã bị thế giới văn
minh bỏ lại đàng sau hàng thế kỷ... Loại người này không thể chấp nhận được
trong cộng đồng tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, vì chúng luôn luôn tìm cơ hội để
làm lợi cho cộng sản Việt Nam.
Hoa Kỳ và một số nước Âu Châu,
Á Châu trong thế giới tự do... đã hỗ trợ và trực tiếp tham gia cuộc chiến tranh
Việt Nam trước 1975, vì đây là một cuộc chiến có chính nghĩa rạng ngời: đó là Bảo
Vệ Tự Do cho nhân dân miền Nam Việt Nam và thiết lập tiền đồn ngăn sự lan tràn
của làn sóng đỏ từ phương Bắc. Nước Mỹ đã từng bị chia rẽ vì sự gian trá của
truyền thông phản chiến, đã làm lu mờ mục đích cao cả của cuộc chiến chống Cộng
sản quốc tế trong cuộc Chiến Tranh Lạnh Toàn Cầu...
Nhưng mấy năm gần đây, ý nghĩa
của cuộc chiến tranh Việt Nam đã từng bước được làm sáng tỏ... mà bằng chứng
hùng hồn là TƯỢNG ÐÀI TƯỞNG NIỆM CỰU CHIẾN BINH CHIẾN TRANH VIỆT NAM, khắc tên
tất cả mọi quân nhân Hoa Kỳ đã tham gia cuộc chiến tranh đáng căm ghét nhất của
nước Mỹ, ngay tại Thủ Ðô Washington, trong khu các tượng đài tưởng niệm George
Washington, Thomas Jefferson và Abraham Lincoln, và trong tháng tư vừa qua,
ngày 27-4-2003, tại Nam California, thành phố Westminster ố Little Saigon, một
Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt-Mỹ đã được khánh thành trọng thể để tưởng nhớ công ơn của
các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ chiến đấu vì lý tưởng tự do tại Nam Việt
Nam trước năm 1975.
NGUYỄN-CHÂU
Nhận xét
Đăng nhận xét